Căn nhà trọ của ba mẹ con chị Hiếu nằm sâu trong hẻm, vẻn vẹn 15m2 với 1 chiếc gác xép nhỏ. Trong nhà kê vừa đủ một chiếc giường mét sáu, hai cái tủ gỗ đã xộc xệch cánh, 1 cái bàn học, 1 cái tủ lạnh, 1 góc bếp rộng chưa đầy một mét. Còn lại toàn tranh là tranh của Trần Nam Long – con trai chị.

3 năm qua, kể từ khi Long chính thức bắt đầu vào hội họa, phòng trọ chật hẹp phải thu xếp lại để nhường chỗ cho tranh của con. Cái gác xép chỉ dành để tranh của Long. Còn dưới nhà, một chiếc thảm xốp ghép được trải dưới nền để Long ngồi vẽ. Đồ nghề vẽ cất dưới gầm giường có phủ tấm ga màu hồng đã cũ.

Chỗ nào cũng loáng thoáng những vệt màu lem. Nhưng không gian chật chội ngổn ngang ấy lại không ám chút tồi tàn nào bởi sự rực rỡ của những bức tranh. Những nét vẽ dày dặn, mạnh mẽ, tràn đầy sinh lực và cảm xúc trên nền bố cục chặt chẽ đến nỗi không thể tin được chủ nhân của chúng lại là một cậu bé 14 tuổi, bị điếc và tự kỷ.

“Hồi bé Long đẹp trai lắm”, chị Hiếu kể, cặp mắt sáng bừng trên gương mặt vất vả nhưng không có những nét khắc khổ vốn dĩ của hoàn cảnh. Giờ Long vẫn đẹp trai. 14 tuổi cao 1m65, gương mặt vuông vức, cặp mày rậm, sống mũi cao, má lúm đồng tiền và nụ cười hóm hỉnh thoáng vẻ e thẹn ngại ngùng lại thoáng vẻ trầm ngâm bác học. “Đẹp trai thế này mà điếc”, chị Hiền nhắc lại câu nói của cả trăm người khi nhìn thấy Long. Câu nói khiến chị quen thuộc tới mức chị đã chai hết cả tủi thân, mặc cảm khi kể với chúng tôi.

1 tuổi, sau trận viêm phổi nặng phải uống kháng sinh liều cao, Long bị điếc vĩnh viễn. Tuy nhiên thính lực của Long không mất hoàn toàn, con có thể nghe được một chút khi sử dụng máy trợ thính. Nhưng vì điếc nên Long không nói được như người bình thường. Con dùng ngôn ngữ ký hiệu kết hợp với một số từ đã lược bỏ đi phụ âm đầu và phụ âm cuối, nói như người đời vẫn nói là “ú ớ”. Nhưng, điều gì đó rất lạ, khiến những từ ngữ “ú ớ” của Long vẫn có một sức hút mạnh mẽ với người đối diện.

2 tuổi, bác sĩ kết luận Long bị tự kỷ thể tăng động ở mức nặng. Con khó ngủ, nhiều đêm vật vã lăn lộn cười khành khạch. Những suy nghĩ không ngừng trong trí óc đeo bám Long, nên chỉ cần một tác động nhỏ con cũng thức trắng đêm. Chị Hiếu bảo, bạn bè người thân rồi thầy cô giáo của Long đều không tin Long tăng động, vì con rất ngoan, thân thiện, thích giao tiếp, không có những biểu hiện phản ứng thái quá như giận dữ vô cớ, tấn công ai đó, đập phá… Nhưng không tin không được. Đến bây giờ, Long vẫn thường xuyên có những khoảnh khắc mất kiểm soát, cứ đi đi lại lại trong phòng, tay chân khua khoắng, nói những câu vô nghĩa lý một mình.

Long thích danh họa Van Gogh và có thể dành hàng giờ để lên youtube xem tranh của Van Gogh lẫn các thông tin về ông. Long kể cho mẹ nhiều chuyện về Van Gogh, nào là bức tranh được bảo vệ nghiêm ngặt trong bảo tàng, không một ai được phép chạm tay vào, nào là bức tranh vừa được đấu giá trên Sotheby’s với giá 200 tỷ… “Long toàn ra giá tranh của mình bằng tiền tỷ mỗi khi có người hỏi mua tranh. May là Long chỉ nói được với mình mẹ. Có một bức Long rất thích, muốn giữ lại làm triển lãm nhưng nhiều người hỏi mua quá. Bị hỏi nhiều, Long gắt lên: 2 tỷ mua không?”, chị Hiếu cười.

Hồi Long 3 tuổi, cô giáo dạy mẫu giáo của Long nói với chị rằng con trai có năng khiếu hội họa, nên cho con đi học vẽ sớm. Nhưng lời của cô, chị Hiếu chỉ xem như một động viên. Hai bên nội ngoại không có ai làm nghệ thuật. Trong hình dung của chị lúc đó, nghệ thuật là thứ viển vông, không phục vụ được gì cho cuộc sống sau này.

Đã 3 năm kể từ thành tích đầu đời trong hội họa của Long, gác xép nhà chị Hiếu chật cứng những khung toan. Từng bức tranh con vẽ, chị đều chụp hình lại đăng lên facebook. Rồi cứ thế, tranh của Long được các thầy, các cô, bạn bè của mẹ chia sẻ, lan tỏa. Trước đây chị Hiếu hay đem tranh của Long đi tặng, nhưng giờ cô giáo dạy vẽ của Long khuyên chị không nên làm như vậy, bởi: “Tranh của con có phải hàng chợ đâu”.

Hiện tại, Long đã bán được 5 bức tranh theo đúng nghĩa “bán”, tức là không phải ai đó làm từ thiện cho hai mẹ con. Mà vốn dĩ chị Hiếu cũng không sẵn lòng nhận tiền mua tranh theo hình thức từ thiện. Chị bảo, chị vẫn có một công việc đủ để nuôi hai con và Long cần những lời góp ý để trưởng thành trong nghệ thuật.

Có một dạo Long hay chê mẹ nghèo. Long bảo nhà bác này bác kia giàu lắm. Long lúc nào cũng mơ ước có một cái nhà mặt đất để con dùng tầng 1 làm chỗ vẽ tranh. Giờ thì Long không chê mẹ nghèo nữa. Long bảo mẹ: “Con sẽ trở thành họa sĩ nổi tiếng. Con sẽ mua nhà cho mẹ, cho mẹ đi du lịch, con sẽ sang Mỹ nữa.”

Nguồn: Trích aFamily

Tham khảo thêm:

NGƯỜI KHIẾM THÍNH VÀ SỰ TỰ TIN

CHINH PHỤC GIẢNG ĐƯỜNG ĐẠI HỌC CỦA CHÀNG TRAI KHIẾM THÍNH

TRẺ KHIẾM THÍNH Ở TỈNH XA

NHỮNG NGƯỜI BẠN KHIẾM THÍNH QUANH TÔI

ALEXANDER GRAHAM BELL: “CHA ĐẺ” CỦA ĐIỆN THOẠI, THIÊN TÀI ĐƯỢC NUÔI DẠY BỞI NGƯỜI MẸ KHIẾM THÍNH

TIẾNG LÒNG NGƯỜI NỮ TU VỚI TRẺ KHIẾM THÍNH

NGƯỜI NGHE BẰNG MẮT

Kiến thức về máy trợ thính

    Đặt lịch hẹn